Tôi
mở cửa vào đúng lúc nọi người đang thổi nến sinh nhật lần thứ 18 của ả người yêu
mới của anh. Cô ta và anh cùng thổi nến trong tiếng vỗ tay rào rào của đám bạn.
Tôi đi vào, giật lấy cái bánh kem, nến vẫn còn cháy nhưng tôi cứ thế úp thẳng
vào mặt gã bội tình.

Không
ngờ cô ả người yêu mới cũng không vừa, lao vào túm tóc tôi. Tôi không nhớ mình
đã tát cô ta mấy lần và ăn bao nhiêu cái tát ngược lại. Vật lộn một lúc, bỗng
tôi cảm nhận ở chân mình như có vật gì sắc lẹm cứa vào, tôi vớ được đ.ĩa hoa
quả, ném tứ tung rồi loạng choạng đứng dậy, mở cửa chạy ra
ngoài.
Đau
vết thương thì ít, tủi thân nhiều hơn, tôi lao ra ngoài ngồi phịch xuống đất.
Máu chảy đầm đìa ở chân.
-
Này em, đi với anh thì lên xe.
Tôi
ngước nhìn lên thì thấy một gã trai cưỡi trên con motô phân khối lớn, đội mũ bảo
hiểm kín mít. Nghe hắn gạ vậy tôi sẵn chân dép cao mười lăm phân trên tay định
đứng lên gõ thẳng vào mặt.
Chưa
kịp làm việc đó thì hắn đã xuống xe, ngồi thụp xuống.
- Em bị ngã à, máu chảy kìa.
- Anh đi đi.
Vừa
lúc đó tôi nhìn thấy gã người yêu chạy ra nhớn nhác tìm mình, tôi nói vào tai
anh ta.
- Hắn đánh tôi, nếu anh bế lên xe thì tôi
đi.
Không
ngờ anh ta lại cúi xuống bế thốc tôi lên xe thật.
- Ôm chặt vào nhé!
Vừa
lúc gã người yêu chạy đến thì anh ấy kịp nổ máy, rồ ga phóng vút lên phía trước.
Đi được khá xa, anh đưa tôi vào một phòng khám tư để băng lại vết thương. Cũng
chỉ là bị mảnh sành cứa nên không sâu lắm.
-
Trông em còn trẻ vậy sao lại đi làm cái nghề này để bị
đánh?
- Nghề gì… à… thì em cần tiền!
Anh
ta nhìn tôi từ trên xuống dưới một lượt rồi thảng thốt…
- Nhìn em cũng xinh đấy… 18 tuổi chưa?
Nghe
anh nói vậy tôi hoảng hốt vì không ngờ anh ta lại nhìn nhầm mình là gái. Với lại
tôi đã 31 tuổi rồi, mà lại hỏi 18 chưa. Có lẽ vì gương mặt tôi tròn tròn, nước
da trắng, dáng người lại nhỏ gọn nên trông còn rất trẻ so với tuổi ngoài 30 của
mình.
Lại
18, tại sao đám đàn ông lại thích gái 18 đến mức đó? Càng nghĩ tôi lại thấy căm
giận gã người yêu của mình. Chúng tôi yêu nhau đã ba năm rồi, cũng tính đến việc
cưới xin nhưng anh cứ khất lần lữa mãi. Đến hôm qua tôi tình cờ đọc được tin
nhắn của anh với một cô gái. Hai người lên kế hoạch tổ chức sinh nhật 18 tuổi
cho cô ta tại quán hát mà khi nãy tôi đã đến đánh ghen.
Thấy
gã công tử này cũng có vẻ hám gái 18, tôi cười nhạt. “Muốn gái 18 sao, đàn ông
các người thật giống nhau, bản thân mình thì già đời, nhưng lại cứ muốn những em
non tơ. Hôm nay để bà chị này cho một vố đau đời”.
-
Em vừa sinh nhật mười tám tuổi th.á.n.g trước. Như vậy có được
không?
- Làm sao để anh biết em không lừa anh hả? Em có chứng
minh thư không?
- Nếu anh muốn bằng chứng thì cứ l.ê.n g.i.ư.ờ.n.g là
biết ngay thôi mà.
- Được lắm, nếu em làm anh vui thì anh sẽ trả em hai mươi
triệu một đêm.
Tôi
lại bắt anh bế lên xe, trong đầu nghĩ không biết mình đang làm gì nữa. Mấy lần
định bảo anh ta dừng xe lại để tôi xuống, nhưng không hiểu sao miệng cứng lại
cho đến khi lên đến khách sạn.
Sau
khi tắm rửa xong tôi lấy hết bình tĩnh bước ra với chiếc khăn tắm quấn hờ để lộ
bộ ngực trần trắng ngần, căng vồng lên. Cứ tưởng người ngạc nhiên sẽ là anh
nhưng chính tôi mới thốt không nên lời, khi nhìn thấy thân hình tráng kiệt của
anh.
- Nào em, xấu hổ cái gì chứ, lên đây với
anh!
Tôi
có cố gắng đến bao nhiêu cũng không thể giấu giếm được sự lúng túng của
mình.
- Em đẹp thật đấy, nhưng chẳng giống người làm nghề này
gì cả!
Tôi
úp mặt xuống gối, tâm trạng trống rỗng, mình hư hỏng thật rồi
sao?
- Từ nay đừng đi với ai nữa, anh bao!
Tôi
tung chăn ngồi dậy, lục ví lấy chứng minh thư chìa ra trước mặt anh. Vừa nhìn
thấy năm sinh của tôi, anh kinh ngạc.
- Sao em nói 18 tuổi? Em lừa anh à?
-
Em đâu có nói mà tự anh nghĩ thế đó chứ. Ai bảo anh cứ thích gái 18? Em ba mốt
rồi đấy, cho anh vỡ mộng nhé.
Không
ngờ anh không giận giữ mà còn lao vào ôm ghì tôi ngã xuống giường, hôn ngấu
nghiến.
- Nhưng em không thích cái trò này
nữa.
- Sao thế? Anh thích em mà! Đúng là em đã nói dối, nhưng
anh vẫn trả công cho em.
Anh
thả tôi ra, đứng dậy đi móc ví lấy một xấp tiền đưa cho tôi. Đang cơn hờn tức
nên tôi cầm nắm tiền ném thẳng vào mặt anh.
-
Không cần, anh cầm tiền này đi tìm gái mà trả.
- Ơ, em làm sao thế?
- Tôi không phải loại gái như anh nghĩ.
-
Em nói thật sao? Em không phải làm gái mới chạy từ đó ra à? Vậy mà anh cứ tưởng
tên đuổi theo là khách đã đánh em.
Tôi
vừa khóc vừa mặc váy, xách túi định chạy ra cửa, anh cầm tay kéo
lại.
- Đừng đi, ở lại làm bạn với anh. Hôm nay anh vừa chia
tay người yêu, cô ấy là gái làm tiền nhưng đã lừa anh, đến khi anh phát hiện ra
thì cô ấy bỏ đi với người khác rồi.
Hóa
ra tôi và anh, hai người si tình đang đi tìm niềm vui để lấp đi khoảng trống
rỗng vừa mới bị tổn thương, không ngờ lại gặp phải nhau đêm
nay.
Tôi
cứ tưởng chỉ là tình một đêm và cũng chẳng vương vấn gì, nhưng hôm sau anh xuất
hiện trước cửa nhà với một bó hồng rất lớn.
- Cho anh được theo đuổi em nhé!
Trông
dáng vẻ ngô ngố và khá chân thành của anh, tôi thấy vui vui, tại sao lại không
cho mình một cơ hội nhỉ, khi cánh cửa cũ đã khép lại, thì cánh cửa mới cũng nên
mở ra thôi...
Bạn có thể xem
thêm:
=> Các
loại màng trinh của con gái
=> Màng
trinh nằm sâu bao nhiêu
=> Màng
trinh bị rách có thể tự lành lại được không vậy?
0 nhận xét