Tôi đưa cho ả ô sin vỉ thuốc tránh thai rồi nói một câu: Chồng ơi, 'của rẻ' là của ôi đấy!
Chồng tôi đẹp trai, tài giỏi, có một công ty riêng về nội thất. Trước đây, tôi được tuyển vào làm thư kí cho anh. Chính anh là người đã chủ động tán tỉnh và muốn tôi làm người yêu. Ngay từ lần đầu gặp mặt, tôi đã chết mê chết mệt vẻ lịch lãm ấy nên ngay khi anh mở lời tôi liền gật đầu đồng ý.
Tôi
về làm vợ anh sau hơn một năm yêu nhau. Từ khi có thai, sức khỏe của tôi rất yếu
nên anh muốn tôi ở nhà tĩnh dưỡng để con được phát triển khỏe
mạnh.
Để
vợ ở nhà một mình anh không yên tâm nên đã thuê một cô giúp việc ngoài 30 tuổi
đến phụ giúp việc nhà và cũng để tôi bớt buồn chán. Thấy cô ấy nhanh nhẹn lại
thật thà nên tôi cũng quý mến. Ở với nhau lâu này, tôi coi cô ấy như chị em ruột
thịt chứ chẳng phân biệt chủ tớ làm gì.
Ở
nhà mà lòng tôi cứ như lửa đốt. Tôi sợ mấy cô thư kí chân dài mới được tuyển vào
sẽ tán tỉnh chồng nên thường xuyên hỏi han thông tin của cô đồng nghiệp thân
thiết nhất ở công ty. Thời buổi này, chuyện cướp chồng người khác nhiều như cơm
bữa. Chồng tôi hoàn hảo như vậy nên nỗi lo càng tăng gấp bội.
Nhưng
đúng là tôi đã phạm phải một sai lầm cực kì lớn trong cuộc đời. Chỉ chăm chăm lo
"giặc" ngoài mà tôi không hề biết rằng: giặc chẳng ở đâu xa mà trong chính ngôi
nhà của chính mình.
Khi
tôi mang bầu ở th.á.n.g thứ 7 thì về nhà ngoại chơi gần 1 tuần, nhưng nhớ chồng
quá, tôi trở về nhà sớm hơn dự định một ngày mà không hề báo trước cho anh. Do
nhà bố mẹ cũng chỉ cách nhà tôi 6km nên bố tôi đã nhờ lái xe riêng đưa tôi về
nhà.
8h
tối, tôi vác bụng bầu mở cánh cổng rồi lững thững bước vào. Thế nào giờ này, anh
cũng đang vắt vẻo ngồi xem tivi. Thấy vợ về anh sẽ mừng lắm đây, mấy hôm ngày
nào anh cũng gọi video kêu nhớ vợ mà.
Bước
vào trong nhà tôi thấy cả phòng khách và phòng bếp đều không một bóng người.
Đáng lý ra cô ô sin phải đang dọn dẹp dưới bếp chứ nhỉ. Một đống bát đũa còn bày
la liệt trên bàn ăn thế kia.
Thấy
có gì đó không bình thường, tôi bước lên phòng ngủ của hai vợ chồng mà lòng như
lửa đốt. Trong phòng cũng không có ai. Chợt những âm thanh dung tục vang lên
khiến tôi sốc nặng.
Cố
mím chặt môi để không khóc ầm lên, tôi khệ nệ bước nhẹ nhàng đến trước cửa phòng
ô sin. Nhìn qua cánh cửa đang khép hờ, cảnh tưởng hiện ra trước mắt thật quá sức
chịu đựng với tôi: Anh và cô ô sin đang không mảnh vải che thân, ôm chặt lấy
nhau trên giường.
Tôi
đau đớn, tự cắn tay mình đến rớm máu. Đứng đó chừng 2 phút thì tôi nghe được tất
cả ý đồ của chồng và cô ô sin:
- Em nhớ phải uống thuốc tránh thai đều đặn đó nhé. Anh
không muốn có chuyện gì ngoài ý muốn xảy ra đâu.
- Anh sao thế? Mình có con thì càng tốt chứ sao? Em sẽ bỏ
ông chồng ở dưới quê còn anh bỏ vợ để chúng mình đến với
nhau.
- Cô điên à? Chúng ta đến với nhau chỉ để giải tỏa trong
lúc vợ tôi mang bầu thôi. Tôi không điên mà lấy cô. Nhìn lại mình
đi.
- Sao anh phũ phàng với em như thế? Ít ra anh cũng phải
cho em được cái gì chứ?
- Được rồi, chịu khó chiều tôi thêm một thời gian nữa rồi
tôi cho mấy trăm triệu mà về quê xây lại nhà. Nhớ là phải giữ kín chuyện này,
đừng cho vợ tôi biết đấy.
Nói
xong, hai người đó lại quấn lấy nhau. Đau đớn tận cùng, tôi chỉ muốn lao vào cấu
xé cho hả dạ, nhưng nếu làm vậy thì chỉ có tôi là người bị hại. Một người đang
mang cái bụng bầu to tướng như tôi thì có thể làm gì được ả đàn bà kia
chứ.
Trong
giây lát, tôi lóe lên một kế hoạch trả thù hoàn mỹ trong đầu. Lấy tay lau nước
mắt, tôi cầm điện thoại quay lại hết cảnh â.n á.i của hai người đó rồi làm như
không có gì. Đi xuống phòng khách tôi cất tiếng gọi chồng:
- Chồng ơi, em về rồi này.
Giọng
chồng em hốt hoảng vang lên khiến em chỉ biết cười gượng trong đau
khổ:
- Sao vợ lại về hôm nay? Anh xuống ngay
đây.
Lên
phòng, tôi cố giữ bình tĩnh để nói chuyện với chồng bằng cái giọng tươi tỉnh
nhất và cố ra vẻ nhớ thương anh. Cả đêm ấy, tôi không sao ngủ được, nước mắt lã
chã rơi ướt đầm cả gối.
Hôm
sau tôi dậy sớm đặt một vỉ thuốc tránh thai mà trước đây lúc mới cưới mua về
chưa kịp dùng vào ví của anh. Đợi chồng chuẩn bị đi làm tôi mới nói bóng
gió:
- Em để sẵn vỉ thuốc tránh thai, anh có cần thì mang ra
dùng, mà cũng phải biết nhìn người, đừng ham của rẻ làm gì anh
ạ.
- Sao em nói thế, anh có bao giờ dám nghĩ tới ai ngoài vợ
đâu.
Nhìn
dáng vẻ gượng gạo của chồng tôi thấy ghê sợ anh. Đợi anh đi làm được một lúc,
tôi gửi cho anh xem đoạn video tối qua đã quay lại. Đúng như tôi dự đoán, 30
phút sau chồng tôi cuống cuồng trở về nhà rồi chạy thẳng lên phòng mà quỳ trước
mặt tôi.
- Anh xin em. Anh chỉ là sai lầm nhất thời mà
thôi.
Tôi
lạnh lùng nhìn anh không chớp mắt. Đến lúc này thì tôi không thể khóc nổi nữa,
tôi cần phải cứng rắn nếu không chính tôi sẽ là người thua
cuộc:
- Anh ra gọi cô ô sin vào đây.
Cả
hai người quỳ xuống, run cầm cập nhìn tôi mà không dám lên
tiếng:
- Đoạn video này, cô có muốn tôi mang về cho chồng con cô
xem không?
- Em xin chị. Chị đừng làm thế. Chị tha cho
em.
- Nếu cô biết điều thì ra khỏi nhà này ngay, bỏ cái tính
ve vãn chồng người khác đi.
Chỉ
chờ có thế, cô ô sin vội vàng chạy về phòng lấy đồ đạc rồi đi ra khỏi nhà tôi
trong im lặng với vẻ mặt ê chề nhục nhã. Tôi quay sang nhìn
chồng:
- Còn anh, anh nên suy nghĩ lại bản thân mình, cảm thấy
không ở được với nhau nữa thì ly hôn chứ đừng làm cái việc bẩn thỉu
kia.
- Anh xin thề anh không bao giờ tái phạm nữa. Hãy tin anh
một lần cuối cùng.
Tôi
im lặng thở dài nhìn chồng trong mệt mỏi và thất vọng. Tôi muốn cho anh một cơ
hội để sửa đổi vì chỉ hai th.á.n.g nữa thôi là con tôi sẽ chào đời. Nhưng đó là
cơ hội cuối cùng, nếu anh không biết nắm bắt thì tôi sẽ ly hôn. Tôi thà làm mẹ
đơn thân còn hơn phải sống cảnh chung chồng.
Đến
nay đã là một th.á.n.g kể từ cái ngày đó, tôi vẫn đang xem xét từng động thái
của chồng để đưa ra quyết định sau cuối. Mong là anh sẽ không để tôi phải đau
khổ thêm một lần nào nữa để con tôi chào đời có cả bố và mẹ.
Bạn có thể xem thêm:
=>Vá màng trinh bao lâu thì quan hệ được
vậy?
=> Lưu ý chăm sóc sau khi vá màng trinh
=> Vá màng trinh cần kiêng gì vậy

=>Vá màng trinh bao lâu thì quan hệ được
vậy?
=> Lưu ý chăm sóc sau khi vá màng trinh
=> Vá màng trinh cần kiêng gì vậy
0 nhận xét